Xí ngầu Cá cược
Trời đã tạnh mưa từ lúc nào. Cà phê cũng đã cạn tách, mình dừng bút vậy. Những ký ức về trò chơi xóc đĩa ngày xưa cứ lởn vởn trong đầu. Mình viết những dòng này, không phải để cổ vũ hay lên án điều gì, mà đơn giản chỉ là ghi lại một mảnh ký ức văn hóa và những suy nghĩ lan man của bản thân. Có lẽ, điều đáng quý nhất vẫn là những tiếng cười giòn tan trong không khí lễ hội, cái cảm giác đoàn tụ, và sự vô tư mà bây giờ khó kiếm lại được. Biết đâu, một ngày nào đó, người ta lại tổ chức những hội chơi dân gian thuần túy như thế, để lớp trẻ hiểu rằng, cái hồn của nó nằm ở sự kết nối con người, chứ không phải ở thứ gì khác.